Tới đây
Tôi từng tập tòng viết văn từ hồi trước giải phóng. Mà kiếm củi đốt than thì làm sao mong có ngày đổi đời. Hơn nhau là cần phải biết điểm dừng. Tội lắm chị! Tội cả hai đứa.
Được trả 500. Tôi phải cho chúng nó chết hết thì tôi mới hả dạ. Cũng không nghĩ mấy cái truyện được giải kia là truyện ngắn.
Chỉ vì một mâu thuẫn cá nhân. Buồn quá thì viết. Muốn đi quân nhân cũng khó. Chết là hết. Có những đứa rất bậy. Dài ngắn mặc thây. Ông nhớ nhất là quãng dễ thường? - Là cái giai đoạn tôi vừa đi làm đồ tể vừa đi… dạy Anh văn. Thôi thì ra được sớm ngày nào hay ngày nấy. Trong cùng một ngày.
Lúc đi dạo ngoài mấy lô caosu. Niềm vui gợi nhớ nỗi buồn. Tôi mới hiểu thế cuộc phù du lắm. “Có lẽ vì tôi phải qua quá nhiều thống khổ rồi. Con nhà người ta có ngồi tù thì con tôi cũng không sống lại được. Kể từ giây phút “bước ra ánh sáng”? - Cho đến giờ này. Sau ngần ấy trải nghiệm? - Là con người ta. Cho tới lúc được đăng cái bài “Tâm sự người cha…” kia đó. Chiều… gõ đầu trẻ.
Hết thì thôi. Lại cũng do tình cảnh gia đình trớ trêu. Hay như bản thân tôi cũng từng suýt bị vùi dưới hầm vàng.
Mà khó lắm!. Thế là liều viết tiếp. Đó. Vì thế muốn kiếm sống chỉ còn nước lên rừng.
Chị à! Hơn nhau chừng đó thôi đó. Tới khoảng 2-3 giờ sáng thì dậy ghi vào máy. Hết chuyện thì… thôi! Và giờ thì ông đã “bị truyền thông sờ tới”. Mà còn có một cái tít gây sốc hơn: “Người cha xin giảm án cho kẻ giết con đoạt giải Hội Nhà văn”.
Nhưng tôi vẫn không dám nghĩ mình là nhà văn. Phần mình. Gia đình bi thiết. Nên từ đó. Bạn xe ôm… - tính sơ sơ mỗi nghề cũng được vài chục thằng). Chị à! Đó là năm 2009. Ông bảo trong đời ông có hai lần bàng hoàng. Không được học hành tới nơi tới chốn. Sao ông lại toàn chọn nghề dữ vậy: Đãi vàng. Truyền thông muốn gọi tôi là gì kệ họ. Tôi chỉ viết nốt những gì tôi từng trải nghiệm.
Vì bị cáo cũng đang nuôi con nhỏ. Mát. Lại nhận được 150 cái phản hồi. Trong trường hợp tôi muốn câu chuyện của mình nhân văn hơn. Tiện khoe nghe: Ngoài tập truyện vừa được giải (“Bãi vàng. Chả hạn như có những nhân vật ngoài đời họ chết oan quá. Lần đó. Cứ như hai thằng người khác nhau vậy. Trong những quãng đời đã sống. Lúc đó đủ mua một cái nhà mặt tiền ở quê và 1 giàn karaoke. Nên mới nghĩ: Chắc có lẽ mình viết cũng được đấy.
Thời đi học tôi nghiện sách lắm. Vì nó… buồn cười lắm! Sáng đập đầu heo. Chưa kể còn một tập bản thảo tiểu thuyết cũng đã gửi đi.
Còn thì thực ra. Đứa con gái của tôi không may bị con nhà người ta đâm chết. Thế là tôi lại đánh liều. Tôi lựa một cái tên nghe chảnh lắm nghen! Và rút cuộc thì trên báo cũng xuất hiện một dòng tin nhắn: “Thưa ông Nguyễn Trí Cao Văn.
Truyện ông viết đặc sắc lắm nhưng mà… thiệt tình là không đăng được” (cười). Rất láo. Mỗi lần lên thăm nghe nó thở than. Mà nó có ngồi tù nhiều năm thì tôi cũng đâu do vậy mà bớt đau buồn… Bài viết “Tâm sự người cha xin giảm án con mình” (11/2010) từng gây xúc động là lần trước hết ông cầm bút? - Là bài viết trước hết tôi nhận được nhuận bút thì đúng hơn.
Viết văn trong rừng caosu “Thợ đào vàng” không chỉ được gọi là nhà văn. Là do một bạn phóng viên khi chứng kiến phiên tòa đó cổ vũ. Thế nên mới theo người ta đi tìm vàng. Có cái tên cải lương: “Thiên đường ảo vọng”. Nghe thì đơn giản. 000 đồng bạc nhuận bút về mua sữa cho cháu.
Còn bị cáo thì mới có 17 tuổi. Ông hẳn biết không ít cây bút nghiệp dư. Đá quý. Đó. Khi trong tay cầm đến 10 cây vàng.
Do vậy. Nguyễn Trí nói ông vừa qua hai ngày “bị ngợp”: tin mừng đến quá bất ngờ. Đời thiếu gì nghề. Hoặc chuyện của bạn bè mình (bạn đào vàng. Thì đến tay tôi. Lại cũng có lần kiếm được 10 cây vàng. Tôi chạy lên Tòa phúc thẩm.
Các báo đồng loạt gọi “thợ đào vàng” là… nhà văn và lần trước tiên trong đời ông biết thế nè… đáp phỏng vấn. NXB Trẻ còn in thêm cho tôi một cuốn truyện dài có tên “Ngoi lên từ dưới đáy”. Thì Nguyễn Trí này là gì! Chẳng là gì cả! Ông có dùng đến quyền hư cấu không? Hay chỉ trông cậy quờ quạng vào vốn sống? - Chừng 30% thôi chị. Theo ông là ngắn hay dài? - Thì như người ta vẫn bảo: “một ngày trong tù bằng ngàn thu ở ngoài”.
Một là có lần thức giấc và nhớ ra mình đang được… ngủ trong nhà mình (rốt cuộc thì ông cũng tậu được nhà). Tôi cũng có một đứa con đi trại cai nghiện.
Cỡ như ông Hồ Anh Thái mà còn có cái đọc được. Trầm hương” - PV). Vì lúc đó tôi thấy các nhà văn sang trọng lắm. Và rút cục. Nên niềm vui chỉ đọng lại một tẹo là bay. Tôi phải cho họ sống. Tại ở đó êm ả. Hay ngược lại. Đọc không thiếu một thứ gì trên đời. Tìm trầm. Nhưng khổ nỗi cái lý lịch nhà tôi hồi đó không thuận (cha tôi.
Xin cho cháu giảm được một năm tù… Một năm trong một đời người. Ngặt lắm chị! Thành phần như tôi. Quê tôi lúc đó lại chưa có điện. Còn hay hay dở thì đành… ăn may vậy. Hết hàng mấy chục quyển vở học trò lận! Lúc đó nghèo lắm. Đá quý. Tôi luôn ước mong mình làm được như họ. Với ông là lớn hơn: Đến sáng hôm qua.
Đời nên mà 5 lần hút chết. Nhưng còn một niềm vui khác. Cứ như ngồi nhậu lai rai rồi kể cho nhau nghe chơi vậy. Nên bởi vậy tôi viết dễ lắm. Chứ cũng chẳng biết viết để làm gì. Bạn tìm trầm. Tòa sơ thẩm xử 8 năm. Trước chưa có máy thì viết vào… vở của con. Cũng hiểu. Mà ngoài đời nó cứ sống nhơn nhơn. Viết được thì cứ viết.
Mặc dù vừa sang trọng 2 ngày “rợn ngợp”. Nên lại thiếu tiền mua một cái máy phát điện. Cái gì cũng không qua được cái chết.
Đến nỗi tụi tôi chỉ còn biết ngồi đó mà thù oán trời xanh. Mất hết… Vậy bài học lớn nhất là gì. Anh tôi từng là người thuộc bên kia chiến tuyến). Tại. Có tiện để ông nhắc lại chuyện đã qua? - Được. “Quang cảnh” một ông thợ đào vàng ngồi viết văn thì sẽ thế nào được nhỉ? - Thường thì tôi viết trong đầu trước. Còn cái khổ cực trữ đã quá lâu trong mình thì phải đẩy ra bằng được.
Tôi cũng từng ước mơ trở thành một giáo sư dạy Việt văn. Cái hay vừa. Hồi đó vậy là kiếm sống tốt. Năm đó cháu 18 tuổi. Tỉnh lẻ đột lóe sáng bỗng trở nên đứt đoạn. Nhưng ba năm trở lại đây thì cái tên Nguyễn Trí đã dần trở nên quen biết (hẳn là nhờ bỏ đi chữ “Cao Văn”?).
Nhưng khổ nỗi. Ai người ta dám tin mình. Nhẹ nhõm. Thì vào tới truyện của tôi. Tìm trầm…? Ông không sợ chết sao? - Thì hồi đó sau phóng thích.
Cái tin được giải này. Mà khởi đầu nghiệp viết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét