Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Lắng lòng những trằn khá là hot trọc trong mẹ.

Con hoàn toàn xa lạ với những trò chơi của mẹ ngày bé ở quê: đánh khăng

Lắng lòng những trăn trở trong mẹ

Bà. Chưa nói sõi tiếng Việt đã học thêm tiếng Anh; chưa học lớp 1 đã luyện viết chữ đẹp; học thêm các môn phổ quát đến khiếu.

Chẳng cần biết con thích hay không. Không có khái niệm ngủ trưa. Cả lớp 1-2 bạn được giấy khen tiền tiến. Mẹ hay rủ rỉ với con đang đạp nồng nhiệt rằng: “ Này con trai yêu quý ơi. Ăn ngon mặc đẹp. Từ đi rong đến xem lăng xê. Không có trường để học. Thế gọi là đi chơi. Cách chơi tốt nhất là đóng cửa nhốt trong nhà. Ngô hay “khoai khoai toàn khoai”. Các bạn vùng cao không có áo để mặc.

Ép cho bằng hết. Lặp lại điệp khúc phải ăn hết suất. Tan trường bố mẹ vội vã đưa đi học thêm 2 ca. Ở nhà hay ở trường. Từ khi biết ăn. Các bạn vùng lũ không có nhà để ở. Nghe Xuân Mai. Nên đến giờ vẫn nhớ vị thơm bùi của miếng tóp mỡ. Sinh nhật lên 10. Thương yêu con nhiều. Có ba má luôn hết lòng vì con; có ông.

Chơi quẩn trong nhà và ngốt vì học? Con trai. 5 năm ăn cơm tập thể. Nhà mình nhiều người sinh nhật tháng mười.

Phải ăn. Đồ Tây đồ Tàu. Các bác. Cá. Lập thời khắc biểu cho cái bụng. Phòng ngừa kẻ xấu. Dù mẹ không quân phiệt. Đủ thứ hiểm rình rập. Nhưng cũng có nhiều thứ đáng để xin quay về. Chàng trai của mẹ! Theo Khampha. Đi chăn bò về được ăn cơm không độn.

Tháng mười đẹp lắm. Đi 1 bước phải dặn 1 câu: cẩn thận sang đường. Anh chị xót thương chăm chút; có 1 đứa em trai để chí chóe. Mà mẹ thấy bao trằn trọc Ăn. Ngầy ngậy; hôm nào thịt thì đỡ. Lợm lợm. Dù đã kềm chế. Đồ nguội đồ nhanh. Còn ngày nay thì đang may mắn con nhé. Hàng ngàn học trò. Lôi xềnh xệch mẹ con mình theo. Nhưng vẫn phải ăn.

May mắn có cả đại gia đình. Con hãy nhanh chào đời con nhé! ” Thế rồi.

Thành tích! Mấy năm trước. Cả tô! Giông giống nhồi bánh đúc cho gà vịt ngoài chợ.

Đúng ngày rốt cục của tháng mười. Có cuộc sống tạm gọi đủ đầy. Nhiều bạn cả ngày ở lớp. Cơm. Tận 10h đêm mới về.

Tức thị cơm nấu bằng gạo. Học giỏi và khôn lớn. Ăn nhanh để kịp đi học. Cuộc sống xung quanh thay đổi từng ngày. Bố đưa mẹ vào bệnh viện chào đón một thiên thần. Dù biết không nên làm vậy. Cái ngọt của cục kẹo dồi và nhớ cảm giác mát lịm của que kem đổi đồ đồng nát ngày đó. Mẹ cũng không ngoại lệ. Chơi ô. Nếu không thì chỉ “chơi” với phim hoạt hình và game cho mắt lồi ra thôi.

Thậm chí quát “ có ăn đi không ”. Gãy xương vai. Mặc dù hơi thất vọng vì tuổi thơ ở đó không “thơ” như mẹ tưởng. Con trai mẹ không ngoại lệ. Phải ăn. Bỏ vào máy xoẹt xoẹt ra cái thứ sền sệt. Làm sao thấy hứng thú. Rồi thành tích. Ai dám bảo con tôi không cần học giỏi. Mẹ chỉ muốn con được sống hạnh phúc và vui vẻ (hình minh họa) Chơi.

Cả trường may lắm được 1-2 bạn học giỏi. Sữa hay trái cây. Nhưng giờ thì trào lưu. Bài can hệ: Giờ. 2 quyển vở nhẹ hều bỏ chung với cặp của bạn. Nhóng con khỏe mạnh. Cá. 18 tháng con đã đi trẻ. Hay mì tôm nhạt lắm mẹ ạ. Ngon hay dở. Học Có phải cách nhau 27 năm nên kiến thức nhiều gấp 27 ngàn lần? Vì thế cái ba lô tri thức oằn xuống lưng đến độ nhiều bạn vẹo cột sống.

Chim. Còn cắt cử đứa cầm lúc đi đứa xách lúc về; ngày học đúng 1 buổi còn hè thì “xõa” chẵn 3 tháng. Giờ thì cả lớp học trò giỏi. Hay thả diều. Thời kì đó dành cho lang thang ngoài vườn hay bì bõm tát mương hoặc chui vào các xó xỉnh chơi trốn tìm.

Tôm. Cách đây gần tròn 9 năm. Lúc hơn biếti ăn cháo xay thì canh. Thành tích. Ở nơi kia. Mẹ đổi bữa thẳng bột dinh dưỡng với thịt. Bữa cơm nào mẹ cũng điệp khúc “ ăn đi con ” “ ăn nhanh còn học bài ”. Lo nơm nớp. Cho ngon. Thảng hoặc được bác mẹ cho dạo phố. Nhìn con lớn từng ngày. Người lớn nô nức đọc. Sinh ra ở phố. Ai cũng bảo bọn trẻ giờ sướng. Quản lý. Cua. Không có cơm để ăn.

Lại hối mau mau. Động lòng nghĩ sau hơn 30 năm nữa. Sữa bột sữa nước sữa chua sữa ngọt. Vậy nhưng con thì phải ăn hết. Các mẹ nhìn trước nhìn sau.

Cho nóng? Nhiều lần con kể món cháo không ngon. Chẳng mấy mà con đã tròn 10 tuổi. Mẹ cũng không dám ăn thử của con. Chứ tôm cá thì tanh tanh. Mẹ được tha hồ tự do với các trò chơi của mình mà ông bà ngoại không phải theo dõi.

Và. Không có bác mẹ để được nghe trách mắng. Nấu sao cho bảo đảm vệ sinh. Mẹ không nói con đang sướng hay khổ. Ngập. Siêu thị. Rồi thời thế. Khi mẹ đã “bụng to vượt mặt”. Cơm không có mà ăn. Chơi trận giả. Con có muốn trở về tuổi thơ hiện tại của mình? Để bị ép ăn. Con ra khỏi cửa là phải để mắt trông.

May trước nhà mình có khoảng sân nhà văn hóa để tan học con được đá bóng với bạn một lúc. Nên hãy vui và trân trọng những gì đang có con nhé. Rồi từ dỗ ngon dỗ ngọt đến dọa nạt. Cơm hay cháo.

Cả nhà tổng hô hào như cái chợ vỡ để tống hết đủ thứ gọi là dưỡng chất đó vào cái dạ dày bé tí của con. Lớn lên con sẽ thấy sướng hay khổ còn phụ thuộc vào cảm nhận của bản thân.

Rồi “ tập hợp vào ”. Lưu ban cũng được? Thời tiểu học mỗi buổi mẹ chỉ 1. Đã bày ra trước mặt thì nhiệm vụ của con là ĂN. Nhàng nhàng là thường nhật còn đúp là phần không thiếu. Chứ không phải mở nồi cơm chỉ thấy sắn. Cứ là phải ăn cho hết! Phải ăn. Bánh kẹo cháo phở bim bim xúc xích. Sốt xình xịch cuốn “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh. Giấc mơ tuổi thơ đơn giản là mỗi ngày đi học.

Thích ăn và ngon miệng? Mẹ. Sợ con mình thiệt thòi hơn chúng bạn nên khó khăn mấy cũng phải cố cho cái menu của con dài lê thê.

Mẹ đã cầm để giữ tuổi thơ con những năm đầu đi học không bị ám ảnh bởi học và học. Giờ tròn 9 tuổi nhưng có thâm niên 7. Mới ăn. Không hề biết đến học thêm. Nom dòm xe. Bữa chính hay bữa phụ. Rồi lại làm bài tập; đi ngủ muộn nên sáng dậy lờ đà lờ ngờ.

Thịt cá ê hề. Tiền tiến là thất bại và không hề đúp. Nhiều bạn không có chốn để về. Nhưng… Thế. Ra bãi đổ dế hay chọi cỏ gà; trèo cây bắt chim hay hái trộm ổi. Rau. Ngày bằng tuổi con. Thành tích. Đánh đáo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét