Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Căn hộ Cần giải pháp căn cơ.

Nguyễn Lê. Nếu nhớ lại thời khắc cách đây 3 năm, vào tháng 10-2010, miền Trung, cụ thể là các tỉnh Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An và Thanh Hóa cũng đã một lần gánh chịu thảm họa thiên tai, lũ lụt. Nhưng để khôi phục kinh tế - tầng lớp các địa phương miền Trung, giúp hàng vạn gia đình thực thụ bước qua tuổi khó khăn hiện nay trong một đôi năm tới, rõ ràng, sự hỗ trợ sẽ đến giới hạn. Tức là, như đã nói, chúng ta cần một giải pháp căn cơ mang tầm quyết sách, nhưng không phải sau này mà ngay chính lúc này.

Trong khoảng thời kì từ đó đến gần đây, vẫn có những trận thiên tai nhưng nhìn chung là không đáng kể.

Dĩ nhiên, một quyết sách đúng đắn luôn cần thời gian để chuẩn bị và duyệt, nhưng nếu đó là chính sách miêu tả ý thức “khoan sức dân” đại thể cũng không quá phức tạp, bởi bản thân nó là tư tưởng, kinh nghiệm trị quốc nghìn đời của dân tộc Việt Nam. Đó chính là tư tưởng trị quốc tiến bộ của các triều đại phong kiến xưa mà hiện tại Đảng, Nhà nước ta nối kế thừa, phát huy.

Trong lịch sử hàng nghìn năm qua cũng như ngày nay, mỗi khi gặp thiên tai, địch họa, quần chúng đói khổ, Nhà nước luôn quan tâm, trông nom cho quần chúng, bằng những chính sách tuy không cùng tên gọi, nhưng chung lại, nổi bật và hiệu quả nhất vẫn là “khoan sức dân”.

Rồi bão số 10 ập đến, nối gieo nỗi kinh hồn cho khu vực này. Tuy chính sách đó chỉ mang tính địa phương, khu biệt, nhưng tinh thần của nó thì không gì khác ngoài “khoan sức dân”.

Trở lại với hậu quả của bão số 10, những ngày qua, đã có rất nhiều bảng thống kê thiệt hại nêu ra theo lần lượt thời gian, những con số trong các bảng thống kê sau luôn cao hơn bảng thống kê trước. Trước tính chất phức tạp và mức độ thiệt hại quá lớn, rõ ràng, cần một đối sách trong khắc phục hậu quả, bên cạnh việc kêu gọi sự hỗ trợ của toàn tầng lớp. Đơn cử, trưa 2-10, theo trọng điểm gian lụt bão miền Trung – Tây Nguyên, thì thiệt hại kinh tế do bão số 10 gây ra khoảng 4.

Đó cũng chính là điều cần nhất lúc này. # Cả nước đồng tình ủng hộ. Lùi xa hơn nữa, có những dấu mốc về thiên tai mà mỗi khi nhắc lại, người miền Trung chẳng thể nào quên, như “đại hồng thủy” 1999, bão số 9 năm 2009. Đối sách đó chính là hệ tổng hợp các chủ trương, chính sách, nguồn lực, cơ chế được triển khai đồng bộ và sâu rộng.

Ý thức tương thân tương ái của toàn xã hội đối với đồng bào miền Trung lúc này là khôn xiết quý, vô cùng cấp thiết và chuyển ngay thành hành động giúp đỡ một cách trực tiếp đến tận mỗi cảnh ngộ. Lẽ đó, ngay chính lúc này, thực hiện “khoan sức dân” đối với đồng bào miền Trung, nhất là các tỉnh Bắc Trung Bộ, phải chăng là điều nên làm? So sánh thì e có phần cà nhắc, nhưng kinh nghiệm cũng chẳng đâu xa, mới đây, sau khi xảy ra các vụ cháy chợ ở Quảng Ngãi và Hải Dương, chính quyền các địa phương này tức thời tuyên bố bỏ tuốt luốt các khoản đóng góp của tiểu thương trong vòng 1 năm.

915 tỷ đồng; tuy nhiên, tối cùng ngày, con số thiệt hại được tính theo phép tương đối “hàng chục nghìn” tỷ đồng.

Nghĩa là, con số thiệt hại ngày một lớn hơn, đó là chưa kể đến thuộc tính dây chuyền “hậu quả của hậu quả”, như dịch bệnh, ô nhiễm môi trường, hệ quả từng lớp. Miền Trung là nơi hà khắc, phải thẳng đấu tranh với thiên tai ở cấp độ tàn phá khôn cùng dữ dội. Nếu bây chừ, hay một thời điểm hạp nào khác, Chính phủ ra một tuyên bố tương tự đối với đồng bào miền Trung, ít ra là những hộ trực tiếp chịu thiệt hại nặng nề của cơn bão số 10, chắc rằng sẽ được quần chúng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét